Nhẩn nha ngồi đếm thời gian Gom trên nhan sắc đã nhàn nhạt bay. Tính chi tháng tháng, ngày ngày Đời người thấp thoáng như mây ngang trời! Buồn vui mấy nẻo rong chơi, Kiếp trần gian - ở trọ - rồi cũng qua! Sắc tài với lốt kiêu sa, Nào ai thoát khỏi phôi pha phận người? Bận lòng chi nữa ai ơi? Tung hê hồ thỉ cho đời thanh cao!