Nhâm nhi café trong một cuộc sống bộn bề có rất nhiều
lí do. Và cách để thưởng thức hương vị của nó cũng là một đề tài thú vị của
nhiều dân ghiền café
Nhấp
một ngụm café để nó lan toả vị thơm ngon, đắng đượm tận cùng cảm giác hoà với
cảm xúc không chỉ là việc chuyên môn của các giác quan. Mà đó còn là nghệ thuật
thưởng thức hương vị cuộc sống của mỗi người.
Đã có nhiều không gian để người ta lựa chọn ngồi nhấm
nháp cái chất kích thích ma mị này. Đó là những “Café quán” được thiết kế âm
dương hài hoà, từ cỏ cây hoa lá, đến từng viên gạch lắp đặt nên bức tường, hay
ô cửa sổ đón đầy vượng khí. Cũng có khi là những khuôn viên khép kín với nội
thất cầu kì, hiện đại, mang phong cách phương Tây, hoặc bí ẩn như miền cổ tích
hoang sơ…Và địa thế quán sao cho nhiều người đặt chân đến thành lối mòn! Với
những cái tên mê hoặc bước chân người thích sự lâng lâng, phiêu bồng: Du miên,
Miền đồng thảo, Cánh đồng bất tận…
Nhưng không hiểu sao “Café phố” lại dẫn dụ nhiều người
tìm đến như thế.
![]() |
Cafe góc phố Sài Gòn (Nguồn Net) |
Đơn
giản, những quán cóc liêu xiêu này chỉ là những chiếc bàn ghế mộc đúng nghĩa
“mộc”. Nhưng cái “quái thú” ở đây là người ta được sống đúng những giây phút
thăng hoa cho mình và có thể cùng bạn tâm giao. Café ở đây thường đậm đà bởi nó
nguyên chất, nó không vì sự chi phối của mặt bằng mà pha chế tuỳ tiện đến bất
nhẫn của kẻ trước khi vì lợi nhuận kinh doanh cũng đam mê hương vị này, đã dùng
cả cau già, ngô cháy, đậu nành rang khét lẹt…thành mớ tả pí lù đội lốt café fin lừa “thượng đế”. Sau nữa nó bình đẳng hoá
người có cùng thú ghiền như nhau dù chẳng may họ thiếu sự ngang bằng ở sân chơi
khác. Ai cũng thấy dễ ngồi, dể thả lỏng tinh thần ra khỏi sự quăng quật của
cuộc mưu sinh nhọc nhằn cả trí óc lẫn chân tay, họ như đang thiền khỏi cái sự
tham sân si của trần thế. Ở café phố, người ta nâng ly café trên tay, nhìn dòng
đời hối hả ngược xuôi bằng xương bằng thịt chứ không phải là ngắm cảnh nhân tạo
qua ô kính. Cái nắng, cái gió của đất trời như cũng khẳng định sự sống có
thật đang diễn ra. Cả vị chủ quán rang
xay hạt café trước mặt họ kia cũng làm cho mọi sự đang trôi rất tuần tự nhưng không chụp giựt với thời
gian, không gian dối ít nhất là trên từng ngụm café mà người ta nhẹ hớp. Cùng
chung một lối kinh doanh tưng tửng của những quán café cóc có bàn, có ghế nho nhỏ
ấy là “café bệt”. Người ta tối giản chỗ ngồi bằng cách ngồi bệt trên góc phố,
vỉa hè và cầm ly café trên tay cho đỡ tốn diện tích và cái chính là xích lại
gần nhau hơn. Café Hàn Thuyên ở Sài Gòn là vị trí đắc địa ai từng đến một lần
sẽ biết độ dân dã của nó thú tới cỡ nào.
![]() |
Cafe bệt trước Dinh Độc Lập (Nguồn Net) |
Vẩn vơ với một ý nghĩ nếu một ngày nào đó phố bỗng dưng chỉ còn toàn
cao ốc im lìm kín bưng, người người miệt mài với những bước chân vội vã thì
không biết những câu chuyện bên ly café sẽ nương náu ở đâu?
Và rồi người ta lại bắt đầu tiếc nuối
: ngày xửa ngày xưa café phố đã từng xuất hiện ở đây…Cái con phố đẫm hương thơm
ngào ngạt của một loại thức nhấm không làm người ta say mà cứ tỉnh rùi rụi
trước mọi biến động của dòng đời thuở ấy!