
Câu chuyện ba tôi kể
về con chó nhà ông bà nội tôi ám ảnh suốt tuổi thơ tôi cho đến tận bây
giờ, khi mà ba đã đi theo Nội tôi về miền Cực lạc .
Hồi ấy nhà ông bà nội
tôi nuôi một con chó, có lẽ để cho cuộc sống đỡ buồn tẻ hơn là để giữ nhà,
vì hồi ấy nhà có gì đâu mà giữ. Vện (thường được gọi là Zện) là cái tên
của nó. Vện biết chủ
khó khăn nên nó ăn bất cứ món gì mà chủ cho. Điều này làm tôi nhớ đến con
mèo quý của vua đã được trạng Quỳnh huấn luyện chỉ biết ăn rau. Còn Vện
không cần luyện cũng chỉ thích nghi với củ quả ,rau mắm, làm gì có món gì
khác đâu mà chờ đợi, mà kén chọn.
Vện rất yêu quý mọi người trong gia đình, đặc biệt là bà nội tôi.
Mỗi khi thấy bà tôi về là nó chạy ra ngõ mừng quấn quit, vẫy đuôi, liếm
trên đôi tay còn lấm lem bùn đất và nhễ nhại mồ hôi của bà. Bà tôi cởi nón
ra là vuốt trên mình nó, nựng những lời yêu thương, khiến đôi mắt nó long
lanh những giọt lệ biết ơn và nằm xuống vì có lẽ sợ nội tôi mệt. Nội tôi
tất bật với khói rơm ,bếp núc…Vện lẽo đẽo theo chân.
Nội tôi ngả lưng trên chõng tre, Vện phủ phục
bên dưới. Hễ thấy loáng thoáng bóng người lạ, nó không sủa inh ỏi mà cứ
“sực.. sực..” trong mũi trong họng nửa như khó chịu,nửa như đánh thức mà
lại không muốn làm cả nhà giật mình. Nghe kể mà thương con Vện ý tứ, nghĩa
tình quá.
Thế rồi hoàn cảnh ngặt nghèo sao đó mà Nội tôi
phảỉ bán nó đi. Có lẽ, lão Hạc của Nam cao khi phải bán
con Vàng thì cũng không thể đau khổ, dằn vặt hơn nỗi lòng của Nội tôi lúc
bán con Vện!. Vện phải về với chủ mới. Đó là một người từ làng xa đến mua
cau, thấy nhà Nội tôi có con chó tinh khôn từng hỏi mua, nhưng lúc ấy Nội tôi
không bán.
Vện buộc phải rời xa nhà nội về nhà chủ mới ở
làng khác, cách rất xa làng cũ mà nó đã sống.
Vậy mà kì lạ làm sao, sau mấy ngày cả nhà đều
thương nhớ nó thì nó bỗng trở về thăm . Rồi sau đó ngày nào nó cũng về,
ban ngày quanh quẩn nhà Nội, đôi mắt nó buồn rười rượi. Cứ khi mặt trời
lặn thì nó lủi thủi men theo đường đồng về nhà chủ mới để canh ban
đêm. Thấy Vện cứ đi đi về về , Nội tôi sợ mất lòng người
chủ mới của nó, Nội rủ rỉ khuyên nó đừng về nữa vì nhà đã bán nó rồi,
kẻo mất lòng người ta… Vện giúi đầu vào lòng Nội tôi, tru lên nức nở ,
nước mắt đầm đìa ướt cả vạt lông trên mặt và rời Nội tôi đi mãi mãi. Từ
hôm ấy, ngày nào Nội tôi cũng ra ngõ ngóng trông nhưng không thấy
bóng hình nó nữa…
Sau này tôi nghe kể rất nhiều về những con chó
có nghĩa ở khắp nơi trên thế giới. Nhưng con Vện trong hồi ức của ba tôi
đã truyền sang tôi những tình cảm mà mỗi khi nhắc đến là tôi lại thấy nhoi
nhói trong lòng.
Có phải vì sự thông minh, nhạy cảm, trung thành
của linh vật này mà những người cầm tinh nó bao giờ cũng được người đời
tin vào những phẩm chất rất đáng quý trọng chăng?
(Còn nữa...)